Ngày 16 tháng 5, 2012:
Gia đình mình kể cũng hơi tí … bất bình thường, liên tiếp mấy chú chó được được đặt tên giống nhau, chẳng hạn như một loạt Kino, Mushu, rồi Lucky, v.v…
Ừ thì chó tuổi thọ ngắn, chú này mất đi được cả nhà thương nhớ quá nên chú tới mang về được lấy cùng tên đặt cho để đỡ nhớ thì cũng là chuyện bình thường mà thôi mà…
Mushu này được mang về tặng mẹ vào đúng Giáng Sinh 2010. Vừa nhìn thấy mẹ bắt mang trả lại tiệm ngay vì không muốn nuôi thêm một chú nữa để rồi khi mất đi lại vương vấn, lại buồn thương!
Mushu khi ấy 3 tháng tuổi, lông xù tròn như cục bông gòn, không biết ai xui khiến sao mà xiêu vẹo chũm chĩm chạy lại ngay bên chân mẹ liếm liếm yêu thương, rồi leo lên chiếc giường của Mushu “cũ” nằm bẹp xuống, đôi mắt tròn vo, đen láy chớp chớp nhìn mọi người. Dĩ nhiên là dễ thương như thế đó thì làm sao mẹ không xiêu lòng, không đổi ý được?
Và thế đó mà Mushu đã trở nên một thành viên bé nhất của gia đình.
Mushu thông minh lắm nha, ai chỉ gì vài lần là biết ngay. Chỉ có mỗi cái tật xấu là bạ đâu nằm phịch xuống đó không phân biệt sạch dơ là gì, mà không ai làm sao thay đổi cái thói xấu này được!
Bố được Mushu cứu một lần. Năm trước, khi bố té xỉu trong bếp vì lượng đường trong người xuống quá thấp, Mushu lồng lên sủa ầm ĩ không dứt bên cạnh ông. Cho đến khi mẹ bực mình thân chinh chạy vào bếp la thì mới thấy bố đang thiêm thiếp bất tỉnh trên sàn. Cũng nhờ có Mushu báo mà xe cứu cấp được kêu tới kịp thời… Cả nhà ôm Mushu cảm kích…
Thế đấy, mới đó mà Mushu đã hơn “2 mùa lá rụng” - gần 21 tuổi người.
“Em” đang ở tuổi hơ hớ, lờ lợ nửa “thanh niên”, nửa “nít nhỏ” nên hừng hực sức sống. Suốt ngày rầm rập chạy trong nhà, hùng hục chạy vòng sân, bắt chim đuổi chuồn chuồn. Em đang ở cái tuổi mà ai nuôi chó “con trai” (chó đực) ở xứ Mỹ đã phải quyết đình có mang đi bệnh viện cho … thiến (neuter) để cho đầm tính lại, đỡ phá phách, đỡ mở cửa là phóng chạy ra ngoài tìm … girlfriend. Và Mushu cũng thế, 8h sáng mai có hẹn mang Mushu đi “làm việc” rồi!
Nghĩ tội nghiệp, Mushu làm gì được lựa chọn cái gì thích-không thích cho cuộc đời mình há, toàn là người trong nhà quyết định cho “em” không…
12h đêm, ngồi làm việc, vuốt vuốt sống lưng Mushu êm êm nằm bên cạnh. Cũng giờ này ngày mai Mushu đã xong xuôi, cũng nằm lại đây rồi. Nghĩ vớ vẩn: Nếu con người mình mà cũng bị như Mushu, tới tuổi nào đó cũng có lệnh của ai đó truyền xuống bảo bắt đem đi … “cắt” hay “cột”, thì cảm tưởng của mình sẽ ra sao há ta?
Ôi thôi đàng nào cũng …phải làm, cứ nghĩ là … “của đi thay người”, Mushu đi …thế cho mình đi há.
Thườn thượt thở dài, cảm tưởng có cái gì đó nhoi nhói. Nhưng nghĩ đến Mushu đi thay mình thì lại cười hờ hờ…
Hic, ích kỷ thế thì thôi …
Hic, hic …

17 tháng 5, 2012: TRỞ VỀ TỪ BỆNH VIỆN:
Mushu được mang về từ bệnh viện, chưa bao giờ thấy Mushu thụ động như lúc này.
- Một phần có lẽ vẫn còn ngầy ngật vì liều thuốc mê.
- Một phần là tại vì phải đeo một cái chụp giống như cái chụp đèn trên cổ. Lý do của cái “chụp đèn” là để cho những chú chó mới mổ xong sẽ không thể ngoái lại liếm vết mổ để dẫn tới việc dễ bị làm độc.
Sáng sớm lúc bế Mushu tới bệnh viện, 4 chân cu cậu run rẩy, đầu thì nhớn nhác ngó quanh.
Buổi chiều khi được báo đến đón về, Mushu nằm đơn độc trong cái chuồng sắt, hướng mắt nhìn ra cửa, ánh mắt lóe lên nỗi mừng khi gặp người quen nhưng chắc vì đau nên đuôi không vẫy lia lịa như mọi lần được…
Mushu sẽ phải uống thuốc giảm đau trong vài ngày và đeo cái chụp đèn 24/24 cho tới 2 tuần lễ. Chắc là cu cậu sẽ khó chịu và ghét lắm đây. Mushu chẳng bao giờ thích mặc bất cứ một thứ gì vào người mà. Và thêm một số dặn dò của người bác sĩ thú ý. Chỉ non một tuần thôi là Mushu sẽ khỏe khoắn, lại chạy nhảy tung trời trở lại đây thôi mà…
Chị Tiggy và KinoEm thấy bế em về chạy ra ríu rít mừng rỡ, liếm mặt em một cách trìu mến lắm, thấy dễ yêu quá đi cái cảnh … “một con chó đau, cả bầy xúm lại … liếm” (cái câu này mình chế đây)… :0)
DON HỒ
May 17, 2012
www.donhoproduction.com
