BÁNH CHƯNG CHIÊN
Hai tháng trở lại đây, từ khi bố mất, mình ráng sắp xếp thời gian mỗi ngày về nhà ăn bữa tối với mẹ, hoặc đưa mẹ ra ngoài ăn đây đó cho khuây khỏa. Lòng mừng thầm khi thấy từng ngày qua mẹ như có vẻ từ từ lấy lại được tí phần hồn…
Một buổi chiều, cả tuần lễ sau Tết, gọi phone thưa rằng:
-”Mẹ đừng nấu cơm cho mắc công, mẹ con mình ra ngoài ăn chiều mẹ nhé?”
Mẹ ngập ngừng rồi bảo:
-”Thôi về nhà đi mẹ nấu ăn cho bổ , đi ăn ở ngoài nhà hàng nấu nhiều khi họ bỏ bột ngọt nhiều, ăn vào sẽ rạc người ra, không tốt đâu! Vả lại, nhà còn nhiều bánh chưng quá, về mẹ chiên dòn lên ăn hết dùm cho mẹ…”
-”Tại con không muốn mẹ mắc công lách cách nấu nướng thôi. Mẹ muốn thế hả mẹ? Nhưng … con lỡ rủ người bạn đi chung rồi, thế con … rủ bạn con về ăn cùng luôn mẹ nhé?”
-”Được chứ, mẹ còn mừng nữa. Để mẹ chiên thêm bánh chưng, ăn chung với dưa món ngon lắm. Rồi còn giò lụa, thịt đông … Ối chu cha, nhiều thứ lắm, ăn sạch hết dùm đồ ăn trong tủ lạnh mẹ còn cám ơn…
Cái gì chứ món bánh chưng chiên thì mình “hảo” lắm, nhất là có kèm theo dưa món lẫn dưa cải chua nữa thì nhất rồi.
Kéo mấy người bạn về nhà…
Bữa ăn trong căn bếp thật ấm cúng và vui vẻ bên cạnh mẹ, người bạn và những chậu cúc vàng sắp sửa tàn, chuyện trò râm ran…
Lúc mẹ đi khuất vào trong phòng trong làm gì đó, tên bạn nghiêng mình cười cười , ghé tai bỏ nhỏ:
-”Ê … Bác gái kể mấy câu chuyện mà mấy lần tui tới đây ăn cơm được nghe đi nghe lại chắc cũng phải … 3 lần hơn rồi đó …”
A … Mấy câu chuyện về quê của mẹ, quê bố xa tít mù tận ngoài Bắc Việt Nam trước khi bố mẹ leo lên tàu há mồm của Tây di cư vào Nam đây mà .
3 lần mà …nhằm nhò chi ta? Mình nghe gần cả trăm lần rồi mà không nói đây mà…
Bố mới … “ngầu” kìa. Nghe luôn liền tù tì trong 55 năm sống chung với mẹ. Mỗi lần, bố đều gật gù, ừ à, tươi cười ra vẻ chăm chú lắm, giống như chuyện mới tinh mới được kể lần đầu, thấy dễ thương cái gì đâu á.. .
Bỗng thấy thương… Nhớ bố ghê …
DON HỒ
Orange County, Feb 03, 2012

























